Hậu trường
Đàm Vĩnh Hưng viết thư ngỏ gửi fan và khán giả
Thật giả như nào, còn lâu nữa mới đến lượt quý vị phát ngôn...
Thường nhật
Lạm sát sông Sài Gòn
Biết chích cá sông là phạm pháp nhưng vẫn làm.
Hậu trường
Hát “ì- ven” cho đại gia
event sinh nhật, đám cưới vàng, cưới bạc của gia đình giàu có

 
 
Gửi bài viết In bài viết   Cỡ chữ
Xuân nay con vắng nhà…
18/02/2010 17:00 (GMT +7)

Mẹ chỉ ước có một Tết con cháu về tụ họp đông đủ. Ước mà khó quá, Tết nào chúng cũng bảo bận. Trong năm, thằng cả đi công tác tạt qua nhà một ngày, đứa út nghỉ hè về một tuần. Mẹ con câu chuyện còn dang dở, bà cháu vừa mới “quen” đã phải tiễn nhau. Đi và ở lại.

Thế là hai mươi mốt năm rồi, mẹ con, bà cháu chưa được ăn Tết cùng nhau. Từ tháng chạp, mẹ đã thở dài. Không biết Tết này bọn nó về không. Chúng có làm gì thì cả năm mấy ngày Tết cũng phải buông tay ra một tí chứ? Bố gạt đi ngay, nghỉ Tết còn trăm thứ việc… lễ lạt, cảm ơn. Tết là dịp để mà dễ nói những điều khó nói. Ở quê phiên phiến, chúc Tết là chúc tết chứ phố phường trông thấy Tết mà lo. Mẹ im lặng, lại thở dài.

Tết nhà chỉ có hai ông bà, mẹ cũng sắm đầy đủ. Gạo, đỗ để dành từ dạo mùa. Lá dong mua từ hôm rằm, thịt thà, hạt tiêu, bánh đa nem chẳng lo, lên chợ lúc nào cũng có những hăm bảy mẹ đã xách một làn nặng về. Bố kêu, mẹ bảo thì cũng phải sắm cho đầy đủ chứ, nhỡ chúng nó về…

Tôi, bố mẹ ngồi gói bánh. Mẹ gói, bố buộc. Năm cái, lẽ ra chỉ mười lăm phút là xong, thế mà mười giờ mẹ vẫn còn ngồi. Mẹ bảo lá, gạo, đỗ còn đầy gói thêm mấy cái bánh bé. Ngày xưa chúng còn bé, mỗi đứa một cái bằng cái bánh chưng hay chơi đồ hàng. Tối lũ con háo hức đợi bánh, đợi giao thừa. Lúc buồn ngủ quá thì cũng là lúc bánh “trẻ em” vớt ra. Chả có bánh nào ngon bằng bánh ấy. Mẹ bóc, từng đứa vừa thổi vừa ăn, sì sụp…

Đêm Ba mươi sao mà dài thế. Tivi gặp nhau cuối năm, mấy anh diễn khéo, bố mẹ có vui được một tí. Bố bảo thằng cu Thanh sau này có khi làm diễn viên hề được, lém lỉnh, về biết làm trò. Mẹ lại thở dài, không biết chúng nó ở trên đấy có sắm Tết cho thằng bé không, bánh trái giò chả có đầy đủ không?... Bố cười: chúng nó thì chiều ba mươi ào vào siêu thị là xong, chứ khó khăn gì. Mẹ bảo không được, Tết nó khác chứ. Chúng nó đầy đủ nhưng có khi con cái chẳng biết Tết là gì. Thấy tết là vui, được đi mua nhiều thứ, được nhiều tiền mừng tuổi nhưng còn cái không khí Tết ngấm vào máu thì không có. Phải mua về làm chứ, bố mẹ con cái quây quần gói bánh. Nói thì nói, trẻ con thích lắm, chỉ tại bố mẹ lười, đại khái. Ngày chúng còn bé, ông nhớ không… Thằng Hiệu cứ lanh chanh để con gói, cái Hoa cứ dứt khoát mẹ để con… Đành chiều nó. Bánh chẳng ra hình gì, tam giác không phải, gạo thòi ra. Thế mà chúng cứ đòi ăn bánh con gói. Đấy, bao nhiêu Tết thế, bây giờ đứa nào cũng gói đẹp như tranh. Lo là lo con cái chúng nó, đủ đầy quá, không cẩn thận là quên Tết.

Sắp giao thừa rồi. Gần hai chục năm nay không nổ pháo nhưng vẫn biết đấy. Trời đất chuyển giao, trong người cảm thấy khang khác. Có một cái gì đấy bồn chồn, là lạ chạy trong mạch máu... Bố đem con gà luộc lên, mẹ thắp hương tổ tiên, khấn vái. Mẹ bảo không biết sau này mình nằm xuống chúng nó thế nào. Bố bảo gớm, Tết nhất toàn nghĩ vẩn nghĩ vơ, sau này đâu khắc vào đó hết.

Tivi chúc Tết rồi. Đâu đó trên bầu trời nhà ai vẫn bắn pháo sáng lên, sáng cả khoảng sân. Tiếng uống rượu, chúc tụng… nhà họ vui cũng đúng thôi. Ba đứa ở xa Hà Giang, Lạng Sơn, Điện Biên về đủ vợ chồng, con cái.

Mẹ ngồi lặng nhìn khói hương, hoa đào chợt rực lên. Bố đã lên giường nằm. Mẹ ngồi bên bàn. Ngày xưa… ngày xưa… bây giờ. Vèo một cái đã năm mươi cái Tết . Tết nào cũng túng mà vui. Thịt lợn đụng một phần tư đùi, có nhời trước người ta rồi. Nhà ấy có con bộ đội về ăn Tết sớm, mổ lợn từ hăm lăm, nhà mình lại thôi. Phải ba mươi, bất lắm hăm chín… không thì nhà mình hết thịt mà chưa đến Tết. Trưa ba mươi, bố mang thịt về, xúm xít, rối rít. Bố phải xẻo trước mấy miếng đưa mẹ nấu cho các con. Thế mà đến bữa vẫn líu lo, phồng má.

Ngày xưa rồi đến ngày nay, đủ đầy chả thiếu thứ gì. Tết nào hai đứa ở xa cũng gửi quà về cho bố mẹ. Từ hôm rằm, anh bưu tá đã đưa giấy gọi lĩnh tiền. Già rồi ăn được bao nhiêu chỉ lo lo chúng ở trên đấy, cẩn thận hay là đại khái. Tết là phải tết cho trẻ con. Giá mấy đưa cháu lúc này ở nhà thì vui lắm. Chúng sẽ hỏi bà bao nhiêu chuyện. Câu hỏi cứ là xoay như chong chóng… Tại sao lại có Tết? Ai nghĩ ra tết có được thưởng không? Có bao giờ hoãn Tết không?…

Mẹ mở tủ, lấy quyển sổ, cây bút. Nỗi nhớ cháu cứ trào ra. Tết con vắng nhà rưng rưng ngập tràn trang giấy.

Theo Ký của Du an

 

TIN MỚI:
Ông không phải bố tôi! (30/07/2010)
Một cái đầu thông minh, đầy toan tính và cứng cỏi như Hoàng lại bị gục ngã trước một câu nói của đứa con mười bảy tuổi. Một sự thật tàn nhẫn, bất ngờ bỗng giáng xuống đời anh sau mười mấy năm tưởng đã đi vào quên lãng.
Người đàn ông trên chuyến xe đò (30/07/2010)
Anh quay mặt vào tường, bàn tay ngoặc về sau lưng nằm yên trong tay chị. Năm ngón úp xuống, đầy những đường gân xám như muốn vò nát, làm tan đi những ngón xanh xao nằm dưới, ngửa lên, đang ngọ nguậy, yếu đuối bấu víu vào khoảng không.
Sợ bão (29/07/2010)
Hắn tắt tivi để mọi người trong gia đình tập trung vào bữa cơm tối. Tivi bị tắt khiến bà ô sin chưng hửng bởi bà ta đang dán mắt vào bản tin dự báo thời tiết, lúc đó đang đang sôi sục vì cơn bão số1 đổ bộ vào đất liền.
TIN ĐÃ ĐƯA:

Cái kẹo gôm vuông vắn, rất xinh, nhỏ bằng đầu ngón tay, lấp lánh hạt đường trắng tinh trên nền màu xanh, vàng, đỏ rất bắt mắt. Cái kẹo gôm đã làm nên tình bạn giữa con nhóc mũi cao như Tây với con bé có mái tóc loăn xoăn là tôi.

Tôi gặp lại nàng khi tôi đang đi vẩn vơ trong siêu thị mà không biết mua gì, còn nàng thì xách cái túi đầy những thức ăn và một số hộp bánh. Trông thấy tôi, nàng lên tiếng trước:

Đoạn đường đất trước mặt nhà tôi nay đã có ngọn điện đường. Đó là ngọn cao áp màu xám, hình thuẫn, sáng một loại ánh sáng màu vàng. Ánh sáng này nhìn vào rất khỏe mắt và ấm áp hẳn ra.

Chuyến bay Sài Gòn - Hà Nội chậm gần năm tiếng đồng hồ. Ba thằng mệt mỏi, ủ ê ở nhà ga. Cả ba thằng chúng tôi đều rỗng túi sau chuyến đi dài lăn lóc qua Cần Thơ, Đất Mũi, Rạch Giá, Phú Quốc… Chặng đường phía trước thăm thẳm. Ai biết trước được điều gì sẽ xảy ra khi con chim sắt chứa trong bụng nó mấy trăm người bỗng dưng trở chứng.

Tôi trọ một ngõ nhỏ. Ngõ chạy ven mép nước Tây hồ. Kể trọ ở đây, hơi bất tiện … Việc đến trường xa thêm vài cây, lại không tiện xe buýt.

Ngày trước, chị không thể đành tâm bỏ Linh, bây giờ chị cũng không thể nhìn Linh chối bỏ giọt máu của mình.

Đến bây giờ con cái mới hiểu tình yêu của bố, cũng như hiểu rằng mỗi người đều có những góc khuất trong ký ức và con tim mà không ai có thể chạm tới.



 
Rắc rối cầu, phà
Hai Lúa hỏi: Chú Trùm đã từng tham quan cầu Cần Thơ rồi chứ?
  • Nhận lỗi
    Ông bố giận dữ hỏi ba đứa con trai...
  • Tạo thành sức mạnh
    Nghêu đột nhiên hỏi: Này chú Ốc, mấy hôm nay tớ nghe bàn luận rất sôi nổi chuyện quyết tâm kiện Vedan ra tòa, có đúng không?

Ông không phải bố tôi!
Một cái đầu thông minh, đầy toan tính và cứng cỏi như Hoàng lại bị gục ngã trước một câu nói của đứa con mười bảy tuổi. Một sự thật tàn nhẫn, bất ngờ bỗng giáng xuống đời anh sau mười mấy năm tưởng đã đi vào quên lãng.
  • Người đàn ông trên chuyến xe đò
    Anh quay mặt vào tường, bàn tay ngoặc về sau lưng nằm yên trong tay chị. Năm ngón úp xuống, đầy những đường gân xám như muốn vò nát, làm tan đi những ngón xanh xao nằm dưới, ngửa lên, đang ngọ nguậy, yếu đuối bấu víu vào khoảng không.
  • Sợ bão
    Hắn tắt tivi để mọi người trong gia đình tập trung vào bữa cơm tối. Tivi bị tắt khiến bà ô sin chưng hửng bởi bà ta đang dán mắt vào bản tin dự báo thời tiết, lúc đó đang đang sôi sục vì cơn bão số1 đổ bộ vào đất liền.

Thứ Bảy của bạn (31/07/2010)
Một vài cơ hội rất rõ rệt vào đầu ngày nhưng Song Tử lại để vuột mất, nguyên nhân chính là do bạn chưa đủ sức để bắt nhịp với công việc hiện tại.
  • Thứ Sáu của bạn (30/07/2010)
    Cự Giải nên tích cực học hỏi kinh nghiệm và vốn sống từ những người lớn, bạn sẽ có thể khắc phục được một vài khiếm khuyết của bản thân đấy.
  • Thứ Năm của bạn (29/7/2010)
    Mọi chuyện không được rõ ràng khiến bạn luôn trong tình trạng phải hồi hộp, lo âu. Tuy nhiên, Cự Giải hoàn toàn yên tâm khi gia đình và bạn bè luôn hỗ trợ hết mình.

XEM
Phim về chiến tranh Triều Tiên gây chú ý ở Mỹ
Bộ phim chiến tranh Hàn Quốc 71-Into the Fire đã có những buổi chiếu đặc biệt ở New York, Los Angeles và Atlanta hôm 27/7, 3 ngày trước khi có mặt tại 14 thành phố khác ở Mỹ.

Những giọt mưa trút đi muộn phiền
Sóng biển, những cơn mưa ập đến, trút đi những muộn phiền và tẩy trần tâm hồn, không gian âm nhạc của Bảo Chấn đem đến những xúc cảm đặc biệt cho công chúng thủ đô thông qua liveshow “Nỗi nhớ dịu êm” diễn ra tối qua (30/7) tại Nhà hát Lớn Hà Nội.
  • Thái Trinh tham gia chương trình Hòa nhịp bạn trẻ
    Cô gái với gương mặt búp bê, giọng hát trong veo vừa hát vừa đệm ghi ta từng gây sốc trên mạng - Thái Trinh - sẽ lần đầu tiên tham gia chương trình Hòa nhịp bạn trẻ.
  • Dương Triệu Vũ lần đầu tiên tham dự Album Vàng
    Là ca sĩ hải ngoại trở về nước hoạt động ca hát, Dương Triệu Vũ được sự hậu thuẫn của ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng và Công ty Tiếng hát Việt. Album Mãi mãi bên em mà Dương Triệu Vũ ra mắt hồi đầu năm được coi là một sự “trình làng” của anh đối với thị trường âm nhạc trong nước.

Béo mềm cút chiên bơ
Món cút chiên bơ hấp dẫn người đi đường bởi hương thơm ngào ngạt và khiến thực khách quyến luyến bởi vị béo mềm cùng bát nước chấm sóng sánh. Món lề đường mà khách đông cũng là điều dễ hiểu.
  • Memento - ngôi nhà kỷ niệm
    Khu du lịch sinh thái Memento nằm tại thôn Lạc Lợi, xã Diên Hòa, huyện Diên Khánh, cách thành phố Nha Trang khoảng 15 km về phía Tây Nam.
  • Trà đường Thái Lan
    Các phòng trà ở Thái Lan được gọi là "rong nam cha". Đây là một thế giới treo đầy những tranh ảnh về trà, các bàn ghế, đồ đựng của trà...Người ta đến "rong nam cha" để uống trà, xem các nghệ sĩ pha trà biểu diễn và có khi vừa để chơi bài bói vận số.

 
Sợ bão
Hắn tắt tivi để mọi người trong gia đình tập trung vào bữa cơm tối. Tivi bị tắt khiến bà ô sin chưng hửng bởi bà ta đang dán mắt vào bản tin dự báo thời tiết, lúc đó đang đang sôi sục vì cơn bão số1 đổ bộ vào đất liền.
Người đàn ông trên chuyến xe đò
Anh quay mặt vào tường, bàn tay ngoặc về sau lưng nằm yên trong tay chị. Năm ngón úp xuống, đầy những đường gân xám như muốn vò nát, làm tan đi những ngón xanh xao nằm dưới, ngửa lên, đang ngọ nguậy, yếu đuối bấu víu vào khoảng không.
Cổ tích
Vẻ đẹp hoàn hảo nhất đôi khi lại ẩn giấu bên trong vẻ bề ngoài không toàn vẹn.
Ông không phải bố tôi!
Một cái đầu thông minh, đầy toan tính và cứng cỏi như Hoàng lại bị gục ngã trước một câu nói của đứa con mười bảy tuổi. Một sự thật tàn nhẫn, bất ngờ bỗng giáng xuống đời anh sau mười mấy năm tưởng đã đi vào quên lãng.
Sợ bão (0)
Hắn tắt tivi để mọi người trong gia đình tập trung vào bữa cơm tối. Tivi bị tắt khiến bà ô sin chưng hửng bởi bà ta đang dán mắt vào bản tin dự báo thời tiết, lúc đó đang đang sôi sục vì cơn bão số1 đổ bộ vào đất liền.
Người đàn ông trên chuyến xe đò (0)
Anh quay mặt vào tường, bàn tay ngoặc về sau lưng nằm yên trong tay chị. Năm ngón úp xuống, đầy những đường gân xám như muốn vò nát, làm tan đi những ngón xanh xao nằm dưới, ngửa lên, đang ngọ nguậy, yếu đuối bấu víu vào khoảng không.
Cổ tích (0)
Vẻ đẹp hoàn hảo nhất đôi khi lại ẩn giấu bên trong vẻ bề ngoài không toàn vẹn.
Ông không phải bố tôi! (0)
Một cái đầu thông minh, đầy toan tính và cứng cỏi như Hoàng lại bị gục ngã trước một câu nói của đứa con mười bảy tuổi. Một sự thật tàn nhẫn, bất ngờ bỗng giáng xuống đời anh sau mười mấy năm tưởng đã đi vào quên lãng.
Tọa đàm về Alabama Song của Gilles Leroy
Cuộc gặp nhân dịp ra mắt bản tiếng Việt của tác phẩm đoạt giải thưởng văn học Pháp Goncourt 2007, diễn ra 17h 30 ngày 6-4 tại L’Espace (24 Tràng Tiền)...
Cùng tìm hiểu lịch sử Thăng Long
Hôm qua, 1-4, Phó Chủ tịch UBND thành phố Hà Nội Ngô Thị Thanh Hằng đã chủ trì cuộc họp tổng kết giai đoạn 1 cuộc thi tìm hiểu “Thăng Long - Hà Nội nghìn năm văn hiến và Anh hùng”.

Thư của Cọp gửi cho một bà vợ
Tôi là Cọp. Tôi biết xưa nay bà không quan tâm tới cọp, chỉ để ý tới giá gạo, giá nước mắm, kem dưỡng da, kem tan mỡ... và bao nhiêu thứ linh tinh khác. Cọp beo, hổ báo hay chim chóc đối với bà chả quan trọng gì.
Biển trinh nguyên
Chiếc kim đồng hồ nhích sang năm mới chưa được bao lâu, tôi lao về phía biển như một chú dê đầy hoang tưởng. Đây là vùng biển quen thuộc, tôi coi như quê, bãi bồi, phù sa và gió đều khác thường. Thực tâm chẳng ham hố gì, ngay cả tắm, chỉ ưa vẻ trầm lắng bao la của nó.

“Giải oan” cho con gái tuổi Dần
Bao năm nay, những cô gái tuổi Dần luôn bị “gắn mác” cao số. Điều này khiến các cô cầm tinh con hổ khốn khổ đủ đường. Nhưng có phải đó là sự thật?
Thí sinh HH Quý bà gửi thư đến trưởng BTC
Xin ông hãy giải đáp cho em, “quý bà” là sao? Một người chưa khi nào được gọi như thế có đủ tiêu chuẩn dự thi không? Và nếu đi thi, khả năng trúng giải là bao nhiêu?

Sự khác biệt
Một người phụ nữ có 8 đứa con, tất cả chúng đều là con trai. Vì vậy hôm nọ, một tạp chí cho người đến nhà bà ta phỏng vấn, phóng viên hỏi bà mẹ:
Cậng rau muống
Tôi chở bạn gái đi trên phố. Chợt một cô gái chân dài như nỗi nhớ, đã thế lại mặc váy ngắn đỏ, ngồi xe Flys, cứ lượn ngay sát mũi xe tôi. Bạn gái tôi bình phẩm: “Chân như hai cậng rau muống!”.

Phỏng vấn ông Ba Mươi
Ông Ba Mươi: Xin chào nhà báo! 12 năm ta mới gặp một lần nhỉ.
Chốn sơn khê
Lỗi tại mụ ta nhiễu sự. Ai khiến mụ đến đây? Cái xóm nhỏ gồm vài chục nóc nhà, như lũ rệp nép mình bên dãy núi lùn tè, lấy đâu ra làn khói lam chiều, tiếng mõ trâu hòa tiếng sáo diều vi vu của lũ trẻ mục đồng... như các thi nhân đã viết. Nhưng mụ quyết gọi một cách văn vẻ đây là chốn sơn khê cho thỏa sự hào hứng của mụ.