Hậu trường
Đàm Vĩnh Hưng viết thư ngỏ gửi fan và khán giả
Thật giả như nào, còn lâu nữa mới đến lượt quý vị phát ngôn...
113
2 giờ với My "sói" trong nhà tạm giữ
Cháu muốn các bạn trẻ đừng dại dột như cháu
Hậu trường
Hát “ì- ven” cho đại gia
event sinh nhật, đám cưới vàng, cưới bạc của gia đình giàu có

 
 
Gửi bài viết In bài viết   Cỡ chữ
Loáng thoáng tình gần
19/02/2010 07:00 (GMT +7)

Trương  miễn cưỡng mới nghe theo lời khuyên của các bạn đồng nghiệp dưới quyền chàng để gọi một gia sư đến nhà dạy Anh ngữ vào mỗi chiều thứ 2, thứ 4, và thứ 6 hàng tuần - thật ra là để chàng học thêm cách đàm thoại tiếng Anh cho vững vàng, trôi chảy nhằm chuẩn bị cho chuyến đi nước ngoài vào sang năm - và đối với một còn người sống có chừng mực và bình thản như Trương từ lâu nay thì việc học sau giờ bãi sở cũng chẳng có gì là nghiêm trọng để có thể phá vỡ cái cuộc sống gọi là "tĩnh lự" của chàng.

Trương là giám đốc một công ty đồ gỗ mỹ nghệ cao cấp thuộc loại tầm tầm bậc trung ở thành phố biển này, và là một chàng độc thân, không vui tính cho lắm, cũng không đẹp trai, học vấn ở trên đại học một chút - nghĩa là chưa có tấm bằng cử nhân, nhưng có thể sẽ có ở kỳ thi năm sau - một chàng giám đốc độc thân 32 tuổi có nhà riêng, loại Daewoo cũ xì, mồ côi cha mẹ và hiện sống với bà dì ruột và bà vú nuôi mà bây giờ là quản gia kiêm nội trợ - nói chung là một đối tượng "coi được" đối với các cô gái còn phòng the chiếc bóng. Bà dì và mấy ông bạn của Trương lâu nay vẫn thường tìm đủ cách để mai mối, xe duyên cho chàng giám đốc "hơi bị lãnh cảm" này và hiện thời đang có một mối nhân duyên được sắp xếp để gặp gỡ chàng - một cô Duyên Hồng nào đó 27 tuổi - trong tuần lễ đầu tiên tháng 12 này.

Đầu óc Trương hơi bị lướng vướng bởi cuộc gặp gỡ đã xếp đặt khi Sơn bạn chàng đưa gia sư đến nhà giới thiệu, vì vậy chàng cũng ít để ý người phụ nữ cao ráo, hơi luống tuổi ấy. "Chào anh Trương, tôi là Thanh" cô gia sư mỉm cười, đưa tay ra. Trương vội bắt tay cô gia sư, lúng túng nói "Ô chào cô Thanh. Tôi cứ tưởng...". "Tưởng gia sư là nam chứ gì ?". Sơn cười ồ nói: "Cô Thanh là gia sư dạy tiếng Ang giàu kinh nghiệm ở thành phố này đấy. Tôi năn nỉ mãi cô Thanh  nhận lời đến dạy kèm cho cậu chớ cũng chẳng dễ dàng gì đâu". "ứ ừ". "Trương cố mỉm cười". "Tốt thôi. Làm phiền cô Thanh vậy". "Hy vọng chúng ta sẽ làm việc tốt cùng nhau, Thanh nói". "Mình cứ xưng hô bằng tên cho thân mật đi, tại vì tôi cũng trạc tuổi Trương mà. Ờ, 35 lớn hơn Trương hai tuổi phải không ?. Gọi Thanh là Thanh cho gần gũi nhé Trương". "Rõ ràng là một sự gần gũi dễ chịu. Ở con người Thanh có vẻ có một vẻ tự tin và từng trải của phụ nữ có học thức. Điều đó khiến Trương cảm thấy yên tâm ngay từ lúc đầu sơ ngộ".

Các buổi dạy kèm diễn biến thuận lợi và trôi chảy. Thanh dạy cho Trương cách phát âm cho đúng gọng Mỹ - điều này hơi khó, phải mất đến ba buổi dạy kèm để Trương có thể quen với cách phát âm giọng Mỹ vì lâu nay chàng đã quen nói theo giọng Anh từ cô Mỹ Lộc, cô Phương, thầy Đào, thầy Kỉnh, những người đã dạy Trương Anh văn từ hồi còn học trung học phổ thông, và khi lên đại học thì các thầy cô cứ dạy còn trò cứ nghe chứ không ai dạy riêng cho từng học trò cách phát âm giọng Mỹ hay giọng Úc, Anh, Canada gì gì cả. Sau buổi học Thanh thường nấn ná ngồi lại thêm vài phút, bâng quơ hỏi chuyện Trương về lối sống, và nếp sinh hoạt ở nhà chàng - hỏi bằng giọng Anh để Trương làm quen cách đàm thoại của người Mỹ. Cũng có lúc, khi tan buổi học, Trung bận tiếp khách thì Thanh qua gian phòng bên ngồi nói chuyện với bà dì, hay với bà vú nuôi. Có vẻ Thanh nhanh chóng lấy được cảm tình của hai bà già, và sau hai tháng, cô gia sư quả thật là một người thầy trong đúng nghĩa của nó.

Một hôm Trương hỏi Sơn "Này cái cô Thanh ấy mà. Cô ấy...". "Sao? Cố ấy dạy tốt không ?" "Ừ, tốt. Nhưng tớ không nói chuyện đó. Tớ muốn hỏi về gia cảnh của cô ấy kìa?". "Ừ độc thân tại chỗ. Nghĩa là đã có chồng và chồng chết đã 5,6 năm không có con cái gì. Có vấn đề gì thì sao?". "Ô không. Tớ chỉ hỏi vậy cho biết. Không có vấn đề gì đâu".

Khi dạy cho Trương học cách đàm thoại lẫn cách cư xử, giao tiếp khi đến khách sạn và nhà hàng, Thanh tỏ ra rất chăm chút tỉ mỉ và hướng dẫn Trương thậm chí đến cách hỏi đường đi vào toilet. "Biết tại sao kỹ như vậy không?". "Thanh cười khi thấy mặt Trương có vẻ ngạc nhiên. "Tại vì Thanh đã từng một lần qua Mỹ, ở khách sạn hai tuần nên khá rành về việc này. Phải tập cho Trương quen lối ứng xử tại nhà hàng và khách sạn vì tụi Mỹ không phải như người Việt mình. Mỹ có nét nói chuyện riêng của Mỹ, Việt có nét riêng của Việt Trương nên lưu ý việc này nhé".

Rồi một ngày nọ, từ cơn mưa giông lớn khiến Trương phải về nhà trễ cả tiếng đồng hồ, Thanh dạy Trương cách đàm thoại trong các công sở, nhà bằng, công viên, rạp hát, rạp chiếu bóng. Kết thúc buổi học - lúc 10h tối, muộn hơn một tiếng, vì Thanh muốn bù cho thời gian học trễ của Trương, và Thanh dứt khoát muốn dạy đủ giờ - Thanh nhìn khuôn mặt bơ phờ của Trương một hồi lâu đoạn hỏi, "Không được hay với cô Duyên Hồng phải không?". Trương thảng thốt nhìn Thanh rồi bật cười. Lại vú Năm nhiễu sự với Thanh chắc?". "Ừ", Thanh cười nhẹ. "Hai dì ấy đều quan tâm đến việc hôn nhân đại sự của Trương mà. Không được... tốt à?". Trương nhún vai, mệt mỏi. "Cô Duyên Hồng ấy... nói sao nhỉ". Ừ, cô ta se sua, đỏm dáng quá, loại thiếu nữ mà Trương không thể ngồi đối diện quá 10 phút chứ đừng nói gì đến cả tiếng đồng hồ. Trời đất, dì Đồng toàn mai mối cho Trương những cái gì đâu ấy. Thanh bật cười, đập khẽ tay vào Trương". "Muốn lấy vợ trước tiên phải tự làm khổ mình cái đã!. Phải có thời gian tìm hiểu chứ". "Trận mưa vừa rồi dai dẳng mà cô Duyên Hồng ấy cũng quá dai dẳng, huyên thuyên về con người cô ta với các mốt thời trang và chuyện du lịch dã ngoại. Thật ớn không tiêu hóa nổi. Chịu thôi, chẳng thà làm chàng trai độc thân còn sướng hơn". Thanh gom sách vở vào túi xắc. "Trương cũng từng nghe nhạc Mỹ, vậy có biết bài Bachelor boy không? Cliff Richard hát phải không? ừ biết đâu từ những năm 1962, 63 gì đó. Cliff hát với trình tấu của ban nhạc Shadows. Bài Bachelor boy đó Trương vẫn còn thuộc lời mà". Vậy à, sao thì chàng trai độc thân cuối cùng cũng tìm được người để mình lấy làm vợ thôi. Ô, My bachelor boy!". Thanh nhổm người dạy nhưng Trương thình lình hỏi: "Còn Thanh, sao vẫn chưa đi bước nữa?". Thanh khựng người một thoáng rồi nói: "Chậc, Thanh thích sống như hiện tại. Đi dạy kèm 5,6 chỗ, thu nhập vừa đủ sống, mỗi cuối tuần họp mặt bạn bè, vậy là thấy thanh thản rồi. Khỏi trói buộc, phiền lụy".

Trương biết Thanh thuê một căn phòng trong thành phố, cứ mỗi nửa tháng về Ninh Hòa vào dịp cuối tuần thăm mẹ và bà ngoại hiện sống với vợ chồng ông anh. Sơn nói Thanh cũng có vài người đàn ông theo đuổi nhưng chẳng tới đâu vì cô nàng dường như khá lạnh lùng trong chuyện tình cảm. Các buổi học ngày càng khiến hai người gần gũi thân mật với nhau hơn. Hết giờ dạy, Thanh thường ngồi nói chuyện bâng quơ, đôi khi có dì Đông và vú Năm đến ngồi góp chuyện. Có lần Thanh tự động dẫn bạn đến nhà Trương chơi vào một buổi chiều thứ 3. Qua ngày thứ 4, Thanh hỏi: "Sao, chàng trai độc thân?". Lệ Thủy xinh đẹp phải không? Nói chuyện cũng có duyên đấy chứ. Thanh thấy Trương và Lệ Thủy có vẻ hợp. "Ừ", ờ hợp khi nói chuyện về Camus và Satre thôi. Thật ra...". "Thật ra làm sao?". "Không có điện, Thanh à" "không có điện?". Thanh cười để lộ cái răng này coi bộ càng ngày càng khó tính vậy ta!. Lệ Thủy là cái mối lương duyên mà Thanh xét thấy hợp với Trương nhất rồi đấy. Xinh đẹp, thông minh, sự nghiệp vững vàng". "Ừ, nhưng lại thiếu chất kết dính". "Chất kết dính gì nữa đây?". Nếu hai người cảm thấy thích nhau thì lập tức có một kết dính vô hình nào đó gắn họ lại với nhau ngay. Mà với Lệ Thủy thì Trương không cảm thấy cái đó". "Tầm bậy, Trương toàn nói theo sách vở". Thanh nhún vai. "Hãy để thứ Bảy tới Thanh sẽ rủ Lệ Thủy đến chơi lần nữa. Biết đâu lần gặp gỡ thứ 2 lại chẳng xảy ra một sự kết dính?". Thôi thôi, Thanh miễn giùm cho Trương đi. Thôi, không về gặp lệ Thủy nữa đâu".

Công ty của Trương có việc đột xuất khiến Trương phải đi HN 10 ngày lo thu xếp. Những đêm nằm trong khách sạn, Trương cứ trằn trọc mãi. Chàng nhớ đến những bài học tiếng Anh đàm thoại vui vẻ và sinh động, nhớ đến giọng nói khoan thai, êm ái của Thanh mỗi khi đọc đi đọc lại cho Trương vài câu đàm thoại đáng chú ý, nhớ đến nụ cười có răng khểnh và nhớ đến bàn tay búp măng thường đập khẽ vào mu bàn tay Trương mỗi khi chàng phát âm sai từ. Ừ, cái cô gia sư này thật là vui nhỉ. Không đẹp, cũng không xấu, nhưng có cái duyên ngầm. Người như thế sao không chịu lấy chồng thêm lần nữa nhỉ.

Về lại Nha Trang vào tối thứ 2, Trương nôn nao chờ đến ngày thứ 4, ngày có buổi học tiếng Anh. Đã vào dịp cuối năm, thiên hạ đang chộn rộn đón Tết. Trong nhà, dì Đông và vú Năm cũng đang tất bật chuyện dọn dẹp tân trang nhà cửa. Tết lại đến rồi nhỉ. Mình sắp bước qua tuổi 33 rồi đấy. Người ta thường nói cái gì ấy nhỉ? ừ, 31 bước qua, 33 bước lại. Mình đang ở độ tuổi hoặc là hên hoặc là xui đấy. Tuổi quyết định của một còn người đã trưởng thành. Nhưng sao cứ... phiêu lung mãi thế? Điện thoại trên bàn chợi reng lên "Alo, Trương đã về rồi hả? Mình rất tiếc". Giọng Thanh nghe xa xôi mơ hồ trong ống nghe, "nhưng có lẽ phải nghỉ dạy trong nửa tháng đấy Trương!" "Sao, nghỉ dạy?" Trương nghe máu bỗng chạy rần rần lên mặt. "Ừ, rất tiếc. Bà ngoại Thanh trở bệnh nặng nên Thanh phải về Ninh Hòa gấp. Mình còn hai buổi học nữa là đến Tết rồi. Thôi, đành khất Trương để qua Tết rồi Thanh về dạy bù lại vậy nhé. Thanh phải đi cho kịp chuyến xe đò cuối cùng. Chúc Trương, dì Đông và vú Năm một cái Tết vui vẻ, trẻ khỏe và rất sạch sẽ nhé!". "Ô kìa, này!". Nhưng điện thoại đã cúp. Trương ngồi phịch xuống ghế bành, đầu óc cứ ong ong. Trời! Nghỉ dạy đến nửa tháng! Mình phải làm gì đây? Cái Tết này...? Một cái Tết quá trống trải, vô vị. Đột nhiên Trương cảm nhận ra chàng rất cần có Thanh, cần nhìn thấy Thanh thong thả đi vào nhà, kéo ghế ngồi bên bàn học, đặt cái túi xắc nhỏ lên mặt bàn, những cử chỉ rất khoan thai và rất quen thuộc ấy sao lúc này bỗng trở nên thân thương, gần gũi với Trương quá đỗi. Chàng cần nghe được giọng nói của Thanh mất rồi! Yêu? Chứ còn gì nữa!? Quá yêu nữa là khác! Yêu! Trương hét lớn, "Yêu! Yêu Thanh rồi! Yêu Thanh rồi!" Vú Năm tất tải từ trong nhà chạy ra, "Gì vậy? Gì vậy ? Con Thanh làm sao?" "Dạ không có gì đâu vú!" Trương đỏ mặt gãi đầu, "Ừ Thanh gọi điện thoại bảo phải về Ninh Hòa vì bà ngoại bện nặng, chắc Tết mới vào dạy lại ..". "Sao hồi nãy nghe con nói những gì mà yêu Thanh yêu Thanh?" "Không có đâu, không có!" Trương vội chạy ra sân khoát tay, "Con đi công chuyện chút!"

Mình thật đoảng! Trương vừa lái xe đi vừa nghĩ ngợi. Thanh không có điện thoại di động, nhà ngoài Ninh Hòa cũng không có điện thoại bàn. Vậy mà ngu quá, lâu nay không chịu mua cho Thanh một cái mobilephone, có bao nhiêu tiền đâu! Ngu thật! Ừ! tặng Thanh để tiện liên lạc với Trương. Cứ nói thế, có sao đâu? Bây giờ... người đã đi rồi. Ừ, nàng đã đi rồi! Ôi, Thanh, Thanh, Thanh! Thanh đã đi rồi!

Những ngày giáp tết cũng nhanh chóng qua đi, Trương cắm đầu vào việc tổ chức tết nhất cho công ty, lo việc tặng thưởng và tiền lương tháng 13 cho công nhân; họp và liên hoan tất niên, mọi thứ cứ xoay như chong chóng quanh Trương khiến chàng cũng như quên đi phần nào hình ảnh của cô gia sư quen thuộc, nhưng cứ mỗi lúc đêm về, phần nhiều là trong cơn say chếnh choáng sau trận rượu mỗi chiều tối, Trương cứ nằm lăn qua lộn lại trên giường với nỗi nhớ nhung kỳ lạ mà da diết. Trời, mình đã yêu thật rồi! Đã yêu thật rồi!

Chiều ngày mùng hai Tết, điện thoại bàn reng lên. "Ừ, Trương đó hả? Thanh đây!" Trời Thanh ở đâu vậy?" "Thì ở Ninh Hòa chứ ở đâu? Bà ngoại Thanh bớt bệnh rồi. Chắc thấy Thanh về nên khỏi bệnh đấy thôi. Ừ mai Thanh ra Nha Trang ăn một ngày Tết với Trương được không?" "Được, được! Ra ngay nhé! Trương... Trương nhớ Thanh quá! "Cái gì?" "Ừ, nhớ Thanh lắm! và yêu Thanh lắm" "Thật không, Trương?" "Thật mà!" Trương la lớn vào điện thoại, Trương yêu Thanh! Trương yêu Thanh! Hãy về với Trương đi! Trương yêu Than vô cùng! Thanh có nghe không? Trương yêu Thanh vô cùng!"

Bà Đông vỗ vai vú Năm, "Vậy đó vú. Tình yêu ở gần xịt bên thằng Trương mà lâu nay cứ bảo nó đi tìm mối lương duyên. "Ơ, nhưng mà con Thanh..." "Vú không tinh mắt gì hết. Lâu nay, tôi thấy con Thanh nhìn thằng Trương là tôi biết nó yêu thằng Trương mà vú. Tình gần mà loáng thoáng nên cứ tưởng tình ở đâu xa lắm".

Theo Mã Nhược Mai

 

TIN MỚI:
Ông không phải bố tôi! (30/07/2010)
Một cái đầu thông minh, đầy toan tính và cứng cỏi như Hoàng lại bị gục ngã trước một câu nói của đứa con mười bảy tuổi. Một sự thật tàn nhẫn, bất ngờ bỗng giáng xuống đời anh sau mười mấy năm tưởng đã đi vào quên lãng.
Người đàn ông trên chuyến xe đò (30/07/2010)
Anh quay mặt vào tường, bàn tay ngoặc về sau lưng nằm yên trong tay chị. Năm ngón úp xuống, đầy những đường gân xám như muốn vò nát, làm tan đi những ngón xanh xao nằm dưới, ngửa lên, đang ngọ nguậy, yếu đuối bấu víu vào khoảng không.
Sợ bão (29/07/2010)
Hắn tắt tivi để mọi người trong gia đình tập trung vào bữa cơm tối. Tivi bị tắt khiến bà ô sin chưng hửng bởi bà ta đang dán mắt vào bản tin dự báo thời tiết, lúc đó đang đang sôi sục vì cơn bão số1 đổ bộ vào đất liền.
TIN ĐÃ ĐƯA:
Ông thần bếp của mẹ (04/02/2010)
Mẹ bảo Ông thần bếp sẽ giữ ấm cho cả nhà, năm mới thì cái gì cũng phải đỏ…“Đầu năm mua muối, cuối năm mua dầu” và mẹ luôn làm bạn với cái kiềng ba chân không chỉ những ngày bình thường mà cả những ngày tết. Mẹ là người mẹ quê với những quan điểm rất Việt.
Chờ mưa (06/02/2010)
Lâu lắm, trời không mưa. Lập nằm bên cửa sổ, thấy rặng cỏ lào sau hè đã lấm tấm búp.
Truyện kể về cọp ở Nam Bộ (02/02/2010)
"Cà Mau khỉ khọt trên lưng, /Dưới sông sấu lội, trên rừng cọp um" (Ca dao Nam bộ)
An cư lạc nghiệp (05/02/2010)
Trong vòng một năm qua, tôi dọn nhà ba lần. Bữa nay năm cùng tháng tận rồi, tôi vẫn còn loay hoay với mấy thùng đồ đạc đã xé băng dán nằm lủ khủ dọc chân tường. Nhà có ba phòng, hai người, mà có tới một trăm ý kiến.
Mưa trái mùa (20/02/2010)
Người phỏng vấn Linh là một phụ nữ ngoài bốn mươi. Không có gì đặc biệt lắm nhưng tạo được sự gần gũi cho người đối diện nhờ nét cười trong mắt và cái nhìn như thấu suốt mọi chuyện.
Chuyện phiếm về con cọp (14/02/2010)
Ông Ba Mươi, ông Hùm, ông Kễnh là tên gọi khác của con cọp, có lẽ vì người ta quá sợ "ngài" nên nói tránh ra như vậy.
Khoảnh khắc mùa xuân (02/02/2010)
Không như câu: “Tháng giêng là tháng ăn chơi”, đối với tôi, mùa xuân ngắn ngủn. Mùa xuân ấy chỉ thu gọn trong một ngày rưỡi, bắt đầu từ chiều ba mươi đến hết ngày mồng một Tết. Thoáng thấy, chưa kịp nhìn rõ đã bay vèo mất. Đôi khi, tôi tưởng như mình chẳng có mùa xuân.
Cây đức hạnh (03/02/2010)
Khi tôi còn học đại học, cô bạn cùng lớp có viết một bài thơ nói về cây đức hạnh, nhưng cô ấy nói cây đức hạnh mọc ở cổng trời, và trên cây là vô vàn những chiếc lá, mỗi chiếc lá ứng với một người con gái, một người đàn bà trên thế gian này.
Mùa Xuân viết gửi mẹ cha (14/02/2010)
Cha không mang đào đi bán. Cha mang hoa đến để tặng cho những người thân mà cha yêu thương, những người bạn mà cha gắn bó... Lặng thầm trong sớm xuân sang, cha mang mùa xuân chia đến từng nhà...
Hoa hồng và bánh mì (10/02/2010)
Ngày sinh nhật, chị chỉ ước nhận được một món quà của thời sinh viên. Mở hộp quà Kiên tặng, chị vô cùng bất ngờ khi nhìn thấy hai món quà.

Cái kẹo gôm vuông vắn, rất xinh, nhỏ bằng đầu ngón tay, lấp lánh hạt đường trắng tinh trên nền màu xanh, vàng, đỏ rất bắt mắt. Cái kẹo gôm đã làm nên tình bạn giữa con nhóc mũi cao như Tây với con bé có mái tóc loăn xoăn là tôi.

Tôi gặp lại nàng khi tôi đang đi vẩn vơ trong siêu thị mà không biết mua gì, còn nàng thì xách cái túi đầy những thức ăn và một số hộp bánh. Trông thấy tôi, nàng lên tiếng trước:

Đoạn đường đất trước mặt nhà tôi nay đã có ngọn điện đường. Đó là ngọn cao áp màu xám, hình thuẫn, sáng một loại ánh sáng màu vàng. Ánh sáng này nhìn vào rất khỏe mắt và ấm áp hẳn ra.

Chuyến bay Sài Gòn - Hà Nội chậm gần năm tiếng đồng hồ. Ba thằng mệt mỏi, ủ ê ở nhà ga. Cả ba thằng chúng tôi đều rỗng túi sau chuyến đi dài lăn lóc qua Cần Thơ, Đất Mũi, Rạch Giá, Phú Quốc… Chặng đường phía trước thăm thẳm. Ai biết trước được điều gì sẽ xảy ra khi con chim sắt chứa trong bụng nó mấy trăm người bỗng dưng trở chứng.

Tôi trọ một ngõ nhỏ. Ngõ chạy ven mép nước Tây hồ. Kể trọ ở đây, hơi bất tiện … Việc đến trường xa thêm vài cây, lại không tiện xe buýt.

Ngày trước, chị không thể đành tâm bỏ Linh, bây giờ chị cũng không thể nhìn Linh chối bỏ giọt máu của mình.

Đến bây giờ con cái mới hiểu tình yêu của bố, cũng như hiểu rằng mỗi người đều có những góc khuất trong ký ức và con tim mà không ai có thể chạm tới.



 
Rắc rối cầu, phà
Hai Lúa hỏi: Chú Trùm đã từng tham quan cầu Cần Thơ rồi chứ?
  • Nhận lỗi
    Ông bố giận dữ hỏi ba đứa con trai...
  • Tạo thành sức mạnh
    Nghêu đột nhiên hỏi: Này chú Ốc, mấy hôm nay tớ nghe bàn luận rất sôi nổi chuyện quyết tâm kiện Vedan ra tòa, có đúng không?

Ông không phải bố tôi!
Một cái đầu thông minh, đầy toan tính và cứng cỏi như Hoàng lại bị gục ngã trước một câu nói của đứa con mười bảy tuổi. Một sự thật tàn nhẫn, bất ngờ bỗng giáng xuống đời anh sau mười mấy năm tưởng đã đi vào quên lãng.
  • Người đàn ông trên chuyến xe đò
    Anh quay mặt vào tường, bàn tay ngoặc về sau lưng nằm yên trong tay chị. Năm ngón úp xuống, đầy những đường gân xám như muốn vò nát, làm tan đi những ngón xanh xao nằm dưới, ngửa lên, đang ngọ nguậy, yếu đuối bấu víu vào khoảng không.
  • Sợ bão
    Hắn tắt tivi để mọi người trong gia đình tập trung vào bữa cơm tối. Tivi bị tắt khiến bà ô sin chưng hửng bởi bà ta đang dán mắt vào bản tin dự báo thời tiết, lúc đó đang đang sôi sục vì cơn bão số1 đổ bộ vào đất liền.

Thứ Bảy của bạn (31/07/2010)
Một vài cơ hội rất rõ rệt vào đầu ngày nhưng Song Tử lại để vuột mất, nguyên nhân chính là do bạn chưa đủ sức để bắt nhịp với công việc hiện tại.
  • Thứ Sáu của bạn (30/07/2010)
    Cự Giải nên tích cực học hỏi kinh nghiệm và vốn sống từ những người lớn, bạn sẽ có thể khắc phục được một vài khiếm khuyết của bản thân đấy.
  • Thứ Năm của bạn (29/7/2010)
    Mọi chuyện không được rõ ràng khiến bạn luôn trong tình trạng phải hồi hộp, lo âu. Tuy nhiên, Cự Giải hoàn toàn yên tâm khi gia đình và bạn bè luôn hỗ trợ hết mình.

XEM
Phim về chiến tranh Triều Tiên gây chú ý ở Mỹ
Bộ phim chiến tranh Hàn Quốc 71-Into the Fire đã có những buổi chiếu đặc biệt ở New York, Los Angeles và Atlanta hôm 27/7, 3 ngày trước khi có mặt tại 14 thành phố khác ở Mỹ.

Những giọt mưa trút đi muộn phiền
Sóng biển, những cơn mưa ập đến, trút đi những muộn phiền và tẩy trần tâm hồn, không gian âm nhạc của Bảo Chấn đem đến những xúc cảm đặc biệt cho công chúng thủ đô thông qua liveshow “Nỗi nhớ dịu êm” diễn ra tối qua (30/7) tại Nhà hát Lớn Hà Nội.
  • Thái Trinh tham gia chương trình Hòa nhịp bạn trẻ
    Cô gái với gương mặt búp bê, giọng hát trong veo vừa hát vừa đệm ghi ta từng gây sốc trên mạng - Thái Trinh - sẽ lần đầu tiên tham gia chương trình Hòa nhịp bạn trẻ.
  • Dương Triệu Vũ lần đầu tiên tham dự Album Vàng
    Là ca sĩ hải ngoại trở về nước hoạt động ca hát, Dương Triệu Vũ được sự hậu thuẫn của ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng và Công ty Tiếng hát Việt. Album Mãi mãi bên em mà Dương Triệu Vũ ra mắt hồi đầu năm được coi là một sự “trình làng” của anh đối với thị trường âm nhạc trong nước.

Béo mềm cút chiên bơ
Món cút chiên bơ hấp dẫn người đi đường bởi hương thơm ngào ngạt và khiến thực khách quyến luyến bởi vị béo mềm cùng bát nước chấm sóng sánh. Món lề đường mà khách đông cũng là điều dễ hiểu.
  • Memento - ngôi nhà kỷ niệm
    Khu du lịch sinh thái Memento nằm tại thôn Lạc Lợi, xã Diên Hòa, huyện Diên Khánh, cách thành phố Nha Trang khoảng 15 km về phía Tây Nam.
  • Trà đường Thái Lan
    Các phòng trà ở Thái Lan được gọi là "rong nam cha". Đây là một thế giới treo đầy những tranh ảnh về trà, các bàn ghế, đồ đựng của trà...Người ta đến "rong nam cha" để uống trà, xem các nghệ sĩ pha trà biểu diễn và có khi vừa để chơi bài bói vận số.

 
Sợ bão
Hắn tắt tivi để mọi người trong gia đình tập trung vào bữa cơm tối. Tivi bị tắt khiến bà ô sin chưng hửng bởi bà ta đang dán mắt vào bản tin dự báo thời tiết, lúc đó đang đang sôi sục vì cơn bão số1 đổ bộ vào đất liền.
Người đàn ông trên chuyến xe đò
Anh quay mặt vào tường, bàn tay ngoặc về sau lưng nằm yên trong tay chị. Năm ngón úp xuống, đầy những đường gân xám như muốn vò nát, làm tan đi những ngón xanh xao nằm dưới, ngửa lên, đang ngọ nguậy, yếu đuối bấu víu vào khoảng không.
Cổ tích
Vẻ đẹp hoàn hảo nhất đôi khi lại ẩn giấu bên trong vẻ bề ngoài không toàn vẹn.
Ông không phải bố tôi!
Một cái đầu thông minh, đầy toan tính và cứng cỏi như Hoàng lại bị gục ngã trước một câu nói của đứa con mười bảy tuổi. Một sự thật tàn nhẫn, bất ngờ bỗng giáng xuống đời anh sau mười mấy năm tưởng đã đi vào quên lãng.
Sợ bão (0)
Hắn tắt tivi để mọi người trong gia đình tập trung vào bữa cơm tối. Tivi bị tắt khiến bà ô sin chưng hửng bởi bà ta đang dán mắt vào bản tin dự báo thời tiết, lúc đó đang đang sôi sục vì cơn bão số1 đổ bộ vào đất liền.
Người đàn ông trên chuyến xe đò (0)
Anh quay mặt vào tường, bàn tay ngoặc về sau lưng nằm yên trong tay chị. Năm ngón úp xuống, đầy những đường gân xám như muốn vò nát, làm tan đi những ngón xanh xao nằm dưới, ngửa lên, đang ngọ nguậy, yếu đuối bấu víu vào khoảng không.
Cổ tích (0)
Vẻ đẹp hoàn hảo nhất đôi khi lại ẩn giấu bên trong vẻ bề ngoài không toàn vẹn.
Ông không phải bố tôi! (0)
Một cái đầu thông minh, đầy toan tính và cứng cỏi như Hoàng lại bị gục ngã trước một câu nói của đứa con mười bảy tuổi. Một sự thật tàn nhẫn, bất ngờ bỗng giáng xuống đời anh sau mười mấy năm tưởng đã đi vào quên lãng.
Tọa đàm về Alabama Song của Gilles Leroy
Cuộc gặp nhân dịp ra mắt bản tiếng Việt của tác phẩm đoạt giải thưởng văn học Pháp Goncourt 2007, diễn ra 17h 30 ngày 6-4 tại L’Espace (24 Tràng Tiền)...
Cùng tìm hiểu lịch sử Thăng Long
Hôm qua, 1-4, Phó Chủ tịch UBND thành phố Hà Nội Ngô Thị Thanh Hằng đã chủ trì cuộc họp tổng kết giai đoạn 1 cuộc thi tìm hiểu “Thăng Long - Hà Nội nghìn năm văn hiến và Anh hùng”.

Thư của Cọp gửi cho một bà vợ
Tôi là Cọp. Tôi biết xưa nay bà không quan tâm tới cọp, chỉ để ý tới giá gạo, giá nước mắm, kem dưỡng da, kem tan mỡ... và bao nhiêu thứ linh tinh khác. Cọp beo, hổ báo hay chim chóc đối với bà chả quan trọng gì.
Biển trinh nguyên
Chiếc kim đồng hồ nhích sang năm mới chưa được bao lâu, tôi lao về phía biển như một chú dê đầy hoang tưởng. Đây là vùng biển quen thuộc, tôi coi như quê, bãi bồi, phù sa và gió đều khác thường. Thực tâm chẳng ham hố gì, ngay cả tắm, chỉ ưa vẻ trầm lắng bao la của nó.

“Giải oan” cho con gái tuổi Dần
Bao năm nay, những cô gái tuổi Dần luôn bị “gắn mác” cao số. Điều này khiến các cô cầm tinh con hổ khốn khổ đủ đường. Nhưng có phải đó là sự thật?
Thí sinh HH Quý bà gửi thư đến trưởng BTC
Xin ông hãy giải đáp cho em, “quý bà” là sao? Một người chưa khi nào được gọi như thế có đủ tiêu chuẩn dự thi không? Và nếu đi thi, khả năng trúng giải là bao nhiêu?

Sự khác biệt
Một người phụ nữ có 8 đứa con, tất cả chúng đều là con trai. Vì vậy hôm nọ, một tạp chí cho người đến nhà bà ta phỏng vấn, phóng viên hỏi bà mẹ:
Cậng rau muống
Tôi chở bạn gái đi trên phố. Chợt một cô gái chân dài như nỗi nhớ, đã thế lại mặc váy ngắn đỏ, ngồi xe Flys, cứ lượn ngay sát mũi xe tôi. Bạn gái tôi bình phẩm: “Chân như hai cậng rau muống!”.

Phỏng vấn ông Ba Mươi
Ông Ba Mươi: Xin chào nhà báo! 12 năm ta mới gặp một lần nhỉ.
Chốn sơn khê
Lỗi tại mụ ta nhiễu sự. Ai khiến mụ đến đây? Cái xóm nhỏ gồm vài chục nóc nhà, như lũ rệp nép mình bên dãy núi lùn tè, lấy đâu ra làn khói lam chiều, tiếng mõ trâu hòa tiếng sáo diều vi vu của lũ trẻ mục đồng... như các thi nhân đã viết. Nhưng mụ quyết gọi một cách văn vẻ đây là chốn sơn khê cho thỏa sự hào hứng của mụ.